Có một ngày bố mẹ sẽ già đi

   " Có một ngày bố mẹ sẽ già đi"

Đây là cuốn sách bố mẹ mua tặng tớ khi tớ 19. Và cũng là cuốn sách đầu tiên tớ chọn đọc. Hmm, nói như nào nhỉ, tớ nghĩ cuốn sách này cũng đáng để recommend mọi người mua và đọc nó.   Khi chọn mua sách thì tớ ấn tượng với tên sách rất nhiều, vì nó dường như khiến tớ nghĩ về baba mama nhiều hơn, nhớ rằng bố mẹ tớ cũng đang dần già đi.... Đọc thử review sách, tớ thấy khá là cuốn hút, và tớ đã quyết định mua nó, để nó trở thành cuốn sách tiếp theo bầu bạn với tớ.

   Quay về vấn đề sách " Có một ngày bố mẹ sẽ già đi", tớ thấy sách có nhiều câu thật sự khiến tớ khóc khi đọc: 

   "Bố đã già, trong lúc tôi không hề hay biết, bố già dần theo năm tháng của thời gian, song song với sự trưởng thành của chúng tôi. Bố vẫn luôn là chỗ dựa của chúng tôi, kiên cường chịu đựng, âm thầm mạnh mẽ, bố đã quen chắn gió che mưa...." 

    " Mẹ hy vọng tôi sống tốt, có thể ngày ngày vui vẻ, từ nhỏ không phải lo, cộng thêm ảnh hưởng từ thái độ sống của bố mẹ, tôi tự nhiên hình thành thói quen hay cười."

   " Mẹ không yêu cầu tôi phải làm gì, cũng chưa bao giờ lộ ra bất kì kỳ vọng nào với tôi, mẹ chỉ hy vọng tôi bình an. Cho nên tôi không phải chịu gánh nặng như những đứa trẻ nhà khác. Định nghĩa về trách nhiệm của tôi cũng mờ nhạt hơn, khiến tôi sống quá tùy hứng..."

   " Đừng khóc, có bố mẹ ở đây rồi, chúng ta về nhà."

Hình như cuộc sống của tớ cũng được bao bọc như vậy, nên tớ mới trở thành một cô gái hay cười. Tớ hay cười, lạc quan zui zẻ, lúc nào cũng nghĩ toàn thứ đâu đâu... Nhưng đọc xong cuốn sách tớ mới hiểu ra tớ cần trưởng thành rồi, baba mama không phải lúc nào cũng theo sau để bảo vệ tớ. Và tớ cũng thấy bản thân nên về nhà nhiều hơn một chút, quan tâm bố mẹ nhiều hơn, thể hiện tình yêu với bố mẹ nhiều hơn. Bố mẹ đã đi bên tớ 19 năm rồi, nhưng sau đó thì không biết trước được, nên cần ở bên bố mẹ nhiều nhất có thể thôi. Nhỡ đâu sang năm tớ lấy chồng thì sao :v Nếu không thể về với bố mẹ, hãy nói thật với lòng mình là mình không đặt bố mẹ lên làm ưu tiên. Đừng tìm lí do cho điểm mù của mình, dù bận rộn đến mấy, mệt mỏi thế nào, hãy dành cho bố một cái ôm, hỏi han vài câu. Đây chẳng phải chuyện khó khăn, chỉ là ta có nghĩ đến hay không mà thôi. Ai cũng đã từng là đứa trẻ suốt ngày bám bố mẹ, được bố mẹ chăm sóc nuôi dạy. Còn bây giờ, đa phần là bố mẹ bận tâm, dựa dẫm chúng ta. 

    Nghe tớ kể chuyện chút nhé 👈😘

   Trước đây ý, khi mà tớ còn nhỏ, bố tớ đi làm không hay về, chỉ có mẹ ở nhà với chị em tớ thôi. Cuộc sống của tớ lúc ấy có nhiều sự xuất hiện và giao tiếp với mẹ hơn bố, nên tớ dường như không thân quen với bố lắm. Tớ chỉ biết bố đi làm cuối tuần sẽ về, và bố về 2 hôm cuối tuần bố sẽ lại đi làm tiếp. Cứ thế cho đến khi tớ lớn dần, bố cũng chuyển công tác gần hơn, tớ gặp bố nhiều hơn. Nhưng mà ấn tượng của tớ lúc đó với bố là bố nghiêm khắc lắm. Tuy bố chiều tớ đấy nhưng tớ vẫn sợ. Hồi nhỏ bố luôn gọi tớ là cục vàng của bố, rồi con gái ngoan các kiểu, nhưng mà lớn dần thì tớ dần không còn thân với bố như hồi còn nhỏ nữa. Bố nghiêm khắc hơn, bố mắng bọn tớ nhiều hơn, bố cũng không còn hay cười như trước. Lúc đó tớ cứ nghĩ là sợ bố lắm. Nhưng mà giờ lớn dần á, tớ cũng mới thấy sự vất vả và quan tâm của bố cho gia đình. Bố tớ là bộ đội, nên bố ít được về nhà. Nhưng mà bố hay gọi về, hỏi cả nhà ở nhà như nào, chị em tớ học như nào, ăn uống gì... Tuy bố không đi họp phụ huynh cho chị em tớ được nhiều, nhưng tớ biết bằng cách nào đó bố vẫn quan tâm chị em tớ, chỉ là không thể hiện ra mà thôi. Bố vẫn để ý chị em tớ học hành sinh hoạt. Tớ nhớ là ngày xưa á, khi mà cô phát phiếu họp phụ huynh ý, tớ thường điền tên bố, để bố đi họp cho tớ. Mẹ tớ hay hỏi sao lại cứ muốn bố đi, không muốn mẹ đi chứ gì. Tớ thường bảo là con điền thế thôi, ai đi chả được Nhưng mà đúng hơn là tớ có chút mong chờ bố đi hơn. Vì từ khi tớ hiểu chuyện thì bố ít cười hơn, và tớ để ý là những khi nào nghe kết quả thi của tớ tốt là bố sẽ cười. Nên là tớ muốn bố đi để bố thấy tự hào về tớ, để bố vui hơn và cười nhiều hơn. Hì hì, mama mà đọc tới đây chắc lại nghĩ " hóa ra là thế, con mí chả cái chứ gì kkk". Khi tớ lên ĐH, tớ ít về nhà hơn, nhưng mỗi lần về nhà đều được bố chiều hết mực. Tớ nhớ lần tớ chuyển đồ lên HN, khi ấy bố giúp tớ mang bàn học lên HN để tớ có chỗ học hành tốt hơn. Trong quá trình vận chuyển á, đầu bố bị cái chân bài quệt vào, chảy máu. Lúc ấy tớ thấy thương bố lắm, bố bị chảy máu nhưng vẫn coi như không có gì để giúp tớ chuyển đồ. Sau khi chuyển lên đến HN thì bố lại nhanh chóng về nhà để đi có việc. Sau mỗi lần tớ về nhà, bố đều hỏi tớ muốn ăn gì, rồi bố nấu cơm hộ tớ... Hôm nọ tớ thấy phiếu khám sức khỏe của bố, nhìn số tuổi bố chạm ngưỡng 50, tớ mới chợt nhận ra bố tớ đang dần già đi, sức khỏe bố cũng không còn khỏe như trước nữa. Bố có bệnh, nhưng bố cũng không kể cho chị em tớ bao giờ, bố vẫn cứ làm việc, về nhà, làm việc... để lo cho chị em tớ ăn học đầy đủ không thiếu gì... Tớ càng lớn, tớ càng thấy tớ dễ biểu lộ cảm xúc với bố hơn, vì tớ hiểu được khó khăn vất vả bố đang phải gồng gánh để bảo vệ chị em tớ. Tớ hay gọi bố là dada hay daddy, thi thoảng tớ cũng sẽ gọi bố yêu. Tớ thích cách biểu lộ như vậy, sẽ cảm giác tớ còn nhỏ và mãi được bố bảo vệ.


   Còn về mẹ tớ, mẹ tớ là một sự hiện diện gần kề bên tớ khum thể thiếu rồi. Từ nhỏ mẹ đã chăm sóc cho chị em tớ. Mẹ luôn chăm lo cho tụi tớ từ A đến Z luôn, không để chị em tớ thiếu gì. Nhưng mà mẹ cũng nghiêm lắm hiuhiu, hồi nhỏ đánh tớ quài lunnn :3 Nhưng mà mẹ cũng chiều tụi tớ kkk. Mẹ tớ hay có quan điểm là nếu mua đồ thì phải mua đồ tốt, dù dùng lâu hay không đều phải mua đồ tốt, nên chị em tớ từ bé đến giờ đều toàn được mặc đồ đẹp và bền thui hihi. Mẹ tớ thì nấu ăn không ngon như bố, nhưng mà gần như trong 15 năm đầu đời thì tớ đều ăn đồ mẹ làm, nên giờ lâu khum được ăn thấy nhớ đồ mẹ nấu áaaa ( giờ chuyển sang bố tớ nấu rồi, mẫu hậu nương nương chỉ quá cảnh đến thưởng tiệc mà thui kkk) Ngày tớ còn bé thì mẹ không kèm tớ học nhiều, vì nhà có 3 chị em, tớ tự lập nhất nên mẹ để tớ tự lo, mẹ tớ lo cho chị tớ và em tớ, nên dường như trong cả quãng thời gian cấp 1 và cấp 2 mẹ đều để tớ tự phát triển. Tớ vẫn đều đều mang giấy khen giải thưởng về cho mẹ là mẹ hài lòng. Đến hồi lên cấp 3 thì tớ học hành chểnh mảng đi, mẹ mắng tớ. Cái rồi năm sau tớ lại cố gắng để mẹ thấy chỉ là do tớ lười thoi :3 Mẹ bảo tớ giống mẹ, kể cả có béo hay khum thì mặt vẫn to hehe. Mẹ nói tính tớ cẩu thả, làm gì cũng không giống người, nên sau này mà lấy chồng thì chồng tớ sẽ khéo bù vào cho tớ hahaha, nhưng mà người yêu thì mẹ khum cho có hahaha, thế lấy đâu ra chồng kkk. Ngày xưa mẹ nhờ tớ chấm bài cho học sinh, sau rồi mẹ bảo tớ đọc xem oke thì cho cao, viết được vài chữ cũng cho điểm động viên các em... Sau đến hôm sau mẹ bảo tớ: Sao 2 đứa viết bài như nhau, cùng 1 văn mẫu, mà 1 đứa được 5 1 đứa được 8 :)) Tui khum biếc tui vô tội hahaha. Giờ mẹ tớ lên chức cao hơn, mẹ tớ không phải đi dạy nhiều như trước, nhưng mà mẹ tớ lại nhiều việc hơn. Hôm nào mẹ cũng làm quá giờ, trưa thì phải 12r mới về, tối thì toàn 7h,7r. Mẹ tớ hay ôm việc vào người, mẹ tớ hay cố gắng hoàn thành mọi thứ tốt nhất( có lẽ cái này tớ giống mẹ). Nhưng mà mẹ thường hay không để ý đến sức khỏe của mình. Sáng dậy đi trường mẹ không kịp ăn sáng, có hôm mẹ mua vội hộp xôi, có hôm thì mẹ mua cái bánh, nhưng mà lên trường nhiều việc, mẹ quên ăn rồi làm 1 mạch đến trưa, xong về nhà lại nấu cơm cho chị em tớ, hộp xôi còn nguyên trong túi... tớ thấy thương mẹ chứ :( Rồi mẹ tiết kiệm chi tiêu để mua đồ cho chị em tớ. Tớ nhớ hồi xưa  mẹ có cái áo mặc phải 5,6 năm vì mẹ không mua đồ mới, mà chị em tớ năm nào cũng đều có đồ mới. Giờ tớ đi làm tớ mới biết giá trị của đồng tiền, mới biết bố mẹ kiếm tiền vất vả như nào. Tớ dần phát hiện ra mẹ cũng đã già theo năm tháng: mẹ nhìn gần không rõ, mẹ hay đau tay đau chân, mẹ tớ hay quên nữa... Lên ĐH xong tớ càng muốn về nhà với mẹ, càng muốn ở với mẹ nhiều hơn. Mẹ tớ đã vất vả bao năm qua rồi, giờ tớ chỉ muốn mẹ sống thoải mái hơn, mẹ đi tập gym, đi chơi với bạn bè... ở nhà đã có chị em tớ lo cho nhau rồi. Cũng như baba, tớ hay gọi mẹ là mama, mommy hay mẹ yêu. Lúc đầu mẹ tớ cũng phản ứng ghê lắm, nhưng sau dần cũng không ý kiến kkk

     Cái hồi tớ có thông báo đỗ FTU á, bố mẹ tớ mừng cực luôn. Tớ cũng vui vì khiến bố mẹ vui và tự hào, cái cảm giác đó thích lắm khi mà được người mình yêu thương tin tưởng. Tớ muốn dùng năng lực của mình để mang về nhiều thành tích và kết quả hơn cho bố mẹ. Cố lên nhó bae💓


   Túm cái quần lại vẫn là recommend mọi người đọc thử sách nha :vvv Tớ hết cái nói rồi, chỉ muốn nói sách đọc hay lắm huhu, đọc mà tớ khóc á chèn. Finish cuốn sách đầu tiên của tuổi 19 💓

-----From Christine -----




Nhận xét

Little Love

18.03.2022 - Một ngày bình thường chậm lại một chút

Opps, You got a new message!!!

21.08 năm ngoái cũng có bài